KHÔNG PHẢI LÀM MÀ LÀ TẠO RA GIÁ TRỊ GÌ?

Mình thấy các bạn trẻ hay bị rơi vào trạng thái làm làm làm, checklist công việc ứ đọng đầy trong thay công việc, rồi lại bù đầu vào làm làm làm cho nhanh cho qua cho xong để đánh cái dấu móc là đã xong đã hoàn thành. Nhưng mình chưa bao giờ và cũng chẳng có lãnh đạo nào quan tâm bạn làm, xong bao nhiêu việc. Ở đây không phải chuyện đếm số lượng công việc hoàn thành để tưởng thưởng. Làm xong 50 việc mà không tạo ra giá trị gì hết thì làm để làm gì? Làm xong 1 việc mà mang lại tác động to lớn cho tổ chức hay đội ngũ thì làm xong một việc thôi cũng xuất sắc mà. Tư duy thành tích dựa trên số lượng là thứ tào lao nhất.
Ví dụ, giờ nghe báo cáo đã hoàn thành 15 task trong dự án tạo ra trải nghiệm xuất sắc cho khách hàng, xong hỏi ủa vậy khách hàng đã có trải nghiệm xuất sắc chưa, nếu câu trả lời là chưa, thì 15 cái task đó có ý nghĩa gì? Nếu không có ý nghĩa gì, tại sao cả đám bu vào làm quá sức, cãi nhau emo các kiểu, họp hành muốn nổ màn hình? Chi vậy? Cho nên, câu hỏi chưa bao giờ là phải làm những việc gì, rồi list ra dài loằng ngoằng, rồi ép nhau cho gục ngã để làm làm làm. Đó không phải là làm việc. Đó là lao động khổ sai.

Cho nên, cứ phải bình tĩnh ngồi xuống, thở sâu, uống trà và hỏi mình:
Tôi muốn tạo ra giá trị gì, cho ai? Tại sao tôi lại muốn tạo ra giá trị đó?
Làm gì cũng phải bắt đầu từ chữ why – tại sao ta làm thứ ta cần làm. Làm cho nhiều, làm lung tung, làm cho kiệt sức mà không mang lại giá trị gì cho ai thì làm chi? Ở không chơi cho cuộc đời nó ung dung hơn chứ. Còn nếu làm chỉ để tỏ ra bận rộn và lãnh lương chứ cũng không tạo ra giá trị gì cho ai thì thật đáng xấu hổ. Vậy nghĩa là mình đang lừa gạt người đang tin tưởng giao phó trách nhiệm cho mình.

Để tạo ra giá trị đó cách tiếp cận tốt nhất là gì?
Để tạo ra bất cứ giá trị gì cũng có rất nhiều cách. Cứ phải list ra hết tất cả những cách có thể rồi chọn lựa hay kết hợp các cách lại với nhau để tìm ra cách tiếp cận phù hợp nhất với hoàn cảnh và nguồn lực. Không có việc gì trên đời chỉ có 1 cách giải quyết. Cũng không có vấn đề nào trên đời xưa nay cứ phải giải quyết giống nhau. Thời thế thay đổi, khoa học công nghệ thay đổi, nhu cầu và hành vi thay đổi, vv, thì cách tiếp cận mỗi thời điểm phải mỗi thay đổi chứ.
Tôi cần làm gì cụ thể để triển khai theo cách tiếp cận này và để đạt được giá trị mà tôi muốn tạo ra?
Bây giờ mới tới phần làm gì, và làm gì là tập hợp của những công việc cụ thể đóng góp vào công cuộc tạo ra giá trị chứ không phải để hù doạ và làm khó nhau. Khi tạo ra danh sách việc cần làm thì nên hỏi lại mình lần nữa việc này có cần làm không, có đóng góp tạo ra giá trị không. Nếu nghĩ lại thấy không đóng góp gì hay không đóng góp bao nhiêu thì dẹp đi. Làm chi cho mệt, phí thời gian và nguồn lực.

Bạn thấy đó, cuộc đời thật ra rất đơn giản, không phải cắm mặt vào làm cho thiệt nhiều là hay là giỏi. Người làm ít mà tạo ra giá trị to lớn mới là người thành công, cân bằng, ung dung tự tại trong đời. Vậy tại sao mình không chọn cho mình con đường hạnh phúc và thành công này mà phải tóc rối đầu bù vì một mớ hỗn độn những công việc chạy tung toé mà chẳng có gì tạo ra giá trị?
Cre: Nguyễn Phi Vân

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *