DẠY CON – THIẾU SÓT HẲN 1 VẾ !?

Một góc nhìn cá nhân của em, nhằm nhắc nhở bản thân mình, đôi khi em rất hay bị rơi vào tình trạng như vậy.
Coi con là chủ thể cần dạy dỗ, coi con là đối tượng cần uốn nắn, coi con là người cần bảo ban, định hướng, ….. Coi mình là chủ thể tiến hành việc dạy, coi mình là người hiểu biết hơn, có quyền uy hơn để dạy con, mà đôi lúc mất tự chủ, biến thành áp đặt.
Nếu với mong muốn và cách hiểu như vậy, đôi khi ba mẹ sẽ đi tìm các phương pháp, lời khuyên, tài liệu về dạy con. Ba mẹ sẽ học, đọc và tìm cách áp dụng lên con.
Nhưng trên hết đó mới chỉ là : LÝ THUYẾT.
Ta đang hiểu từ dạy nặng về lý thuyết, nặng về kiến thức sách vở. Dạy lý thuyết cho tụi nhỏ thôi chưa đủ, kĩ thuật hay tiểu xảo, quy định này kia với tụi nhỏ thôi chưa đủ.
Ta cần phải : THỰC HÀNH.
Dạy nấu ăn đâu phải chỉ là dạy về cách nấu là xong. Phải thực hành, phải nấu ra sản phẩm chứ.
Dạy con gọn gàng đâu phải chỉ nói là con phải gọn thế này, gọn thế kia, đâu phải là nêu ra quy định, nếu không tuân theo sẽ bị phạt, sẽ không được mua đồ chơi, …. Muốn con gọn gàng, đừng nghĩ cách gì cả, dọn cùng con và chính ba mẹ gọn gàng, con sẽ cảm nhận được, con sẽ tự học theo.
Dạy con đọc sách đâu phải chỉ mua nhiều sách, đâu phải chỉ mua sách tinh hoa, đâu phải chỉ treo phần thưởng, đâu phải chỉ là lập ra quy định (nếu không đọc hết quyển, nếu không đọc đủ bao nhiêu trang mỗi tuần, …), đâu phải chỉ là nói suông với con rằng đọc sách rất tốt, …. Tất cả chỉ mới dừng lại ở lý thuyết thôi. Ba mẹ phải đọc đi, ngồi vào bàn chăm chú đọc, rồi thực hành những điều trong sách, thay đổi được bản thân mình. Tự con cảm nhận được sự thay đổi đó. Con sẽ thấy: À, đọc sách có tác dụng thật.
Dạy con yêu thương. Đâu phải cứ nói với con rằng yêu thương có tác dụng này, tác dụng kia. Ba mẹ cứ thực hành tình yêu thương đó đi. Tự con sẽ cảm nhận được. Tùy theo căn cơ mà thể hiện, miễn sao thành thật với chính bản thân mình. Chưa vĩ đại đến mức yêu thương muôn loài thì ba mẹ hãy bày tỏ ra mình yêu thương con, yêu thương ông bà, quý mến bạn bè, kính trọng thầy cô, … Và không phải nói gì nữa cả, con sẽ tự cảm nhận và tự học. Nói lý thuyết cao xa trong khi mình chưa thực hành được thì con đâu có tin.
Dạy con nghị lực, đâu phải chỉ là cho con đọc các sách về tấm gương nghị lực, đâu phải là đứng phía sau và thúc giục con tiến lên, con mạnh mẽ lên. Đâu phải chỉ là phân tích cho con xem nghị lực là gì? Đâu phải chỉ là bày cho con các kĩ thuật để tăng nghị lực? Ba mẹ hãy làm đi, thể hiện ra. Kiên nhẫn với con cũng là rèn nghị lực, chấp nhận con cả mặt tốt mặt xấu cũng là rèn nghị lực. Không nổi điên với con cũng là rèn nghị lực. Lắng nghe con tâm sự cũng là rèn nghị lực. Nếu ba mẹ làm không nổi thì bắt con làm thế nào đây? Rèn nghị lực đâu phải cái gì cao xa, hàng ngày trôi qua đã là 24h rèn nghị lực rồi, ba mẹ làm tốt thì con sẽ cảm nhận được và tự học theo ý mà.
Con học theo những gì mình làm nhiều hơn nghe những gì mình nói. Ba mẹ hãy nhớ thật kĩ điều này.
💓 Chúc ba mẹ sẽ THỰC HÀNH dạy con trong hạnh phúc!
Nguồn: Nguyễn Viết Giang/ Dạy con trong hạnh phúc

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *